Đà Lạt những nẻo đường quanh co nép bóng những hàng thông, những vườn ươm bàng bạc tít tắp nối nhau đến tận cuối những chân đồi cùng với nhiều kiến trúc châu Âu độc đáo cổ xưa.

 

 

 

 

Nếu nói về trước kia, ngược dòng thời gian về những ngày người Pháp xây dựng Đà Lạt thành một thành phố nghỉ dưỡng và chỉ như vậy thôi, thì cho tới bây giờ Đà Lạt đã khác đi nhiều. Sẽ chẳng khập khiễng nếu nói về cái duyên của Đà Lạt như tôi vẫn thường hay kể, nghĩ về nàng thiếu nữ sông Hương trong thi thơ ngày xưa, đó chính là điều khác biệt. Nhưng chẳng cần xa xôi như thế, chỉ trong hai năm tưởng như ngắn ngủi mà Đà Lạt bây giờ chừng như đã mất về đâu…

 

 

Có một điều rất lạ và thú vị là ở Đà Lạt bất cứ đi chỗ nào ta cũng thấy hoa, và hoa có thể mọc ở bất cứ đâu, chỉ cần một cơn gió đi ngang qua nụ hoa là y rằng một sự sống mới được nảy sinh trên một nơi mới, chính vì vậy Đà Lạt không hổ thẹn với mỹ từ là Thành phố của ngàn hoa.

 

 

Điều gì khiến bạn yêu Đà lạt nhất? Với tôi đó là cảm giác ngồi trên những quán cafe trên cao, thả hồn theo mây bay trong không khí trong lành, se lạnh của Đà Lạt thật sự rất dễ chịu.  Không phải một điều gì khác có vẻ “đẳng cấp” hay “sang trọng” hơn, đây chính là điều ở Đà Lạt mà tôi thích nhất, một khoảng lặng đủ lớn để trải lòng với một khung cảnh mỹ miều tuyệt diệu.

 

 

 

 

Không đâu như ở Đà lạt, thiên nhiên đã ưu đãi quá nhiều kể cả khí hậu lẫn cảnh quan. Những ai đã từng đến nơi đây một lần sẽ cảm nhận được không khí mát lạnh như thế nào, sáng sớm thức dậy bước ra ngoài bạn có cảm tưởng như mình rơi vào trong một chiếc máy lạnh khổng lồ, cái máy lạnh đó không tối tăm như những điều bình thuờng mà nó mang một cảm giác vừa lạ vừa sảng khoái. Hít một bầu không khí no căng lồng ngực bạn sẽ thấy ngày hôm nay sao đẹp một cách lạ lùng. Cái hơi lạnh buổi sáng mang đến cho bạn một sự tinh khiết, tinh khiết đến thanh cao và bình dị.

 

 

Nhiều người vẫn thường hay bảo đến Đà Lạt mà không đi tới những “điểm tham quan” thì đi Đà Lạt làm gì? Với tôi thì giản đơn hơn, những nơi ấy có phải là cái hồn của Đà Lạt đâu? mà những ngả đường quanh co, có những rừng thông và những đồi núi nhấp nhô, "có phố trong núi và núi cũng trong phố"

 

 

 Sự cảm nhận về cái đẹp của mỗi người là khác nhau, ngày tôi trở lại Đà Lạt vẫn mưa… Ngày tôi đi, ly cafe ấm lòng viễn khách…

 

Tinypham