Tiếng xe cộ lúc sớm mai, tiếng người trò chuyện, tiếng chim hót vang sớm mai đến lạ lùng làm sao. Phải chăng chúng ta đã học được cách sống như pha một tách trà? Ban đầu là đun sôi cái tôi, rồi làm bay hơi sự lo lắng, kế tiếp pha loãng mọi buồn phiền rồi lại lọc đi mọi sai lầm, và sau cùng là bắt đầu thưởng thức hạnh phúc?

 

Cuộc sống này luôn đẹp tựa như mỗi sớm mai


Đã có những ngày tôi không còn tin tưởng vào bản thân mình nữa, hoài nghi mọi thứ, thấy rằng sao cuộc đời này ngột ngạt và lắm chuyện phải lo toan. Thế giới ngoài kia luôn tàn nhẫn và đáng sợ vô cùng. Chứng kiến những sự già nua, cằn cỗi. Nhìn thấy những con người vĩnh viễn ra đi bởi bệnh tật, ngủ một giấc ngủ vĩnh hằng!


Cuối cùng thì điều gì làm cho bản thân hạnh phúc nhất? không phải là cuộc sống quá giàu có, hay đứng cao nhất trên đỉnh danh vọng mà nó chỉ đơn thuần là làm sao luôn khỏe mạnh, luôn vui cười mỗi ngày. Cảm thấy xung quanh chẳng riêng lẻ một mình. Khi yếu lòng hay gặp phải những chuyện buồn phiền, bên cạnh là những người bạn đã kề vai sát cánh..., Điều giản đơn là lắng nghe chia sẻ những nỗi buồn phiền cũng tan chảy.


Cuộc sống rất nhiều nỗi lo toan, nhưng rồi tôi cũng đã hiểu khi mãi đắm chìm vào điều tiêu cực nó sẽ nằm yên ở đó, chẳng hề vơi đi, sức khỏe giảm đi, mà nỗi u sầu cũng chẳng hề tan biến. Rồi thì cũng phải tự mở lòng để đón chào thế giới, tự mở cửa sổ mà nhìn ra ngoài, những hàng cây rung rinh ngoài kia vẫn xanh đến lạ, bầu trời cũng đẹp đến lạ thường cuộc sống này luôn đẹp tựa như mỗi sớm mai. 


Hạ đã về rồi ánh nắng mùa hạ cũng như màu phượng vĩ, lòng cũng nhẹ nhàng cuốn trôi theo gió.  Mùa hạ về dù thế nào đi nữa vẫn là một khúc du ca. Tôi hi vọng,  mọi người sẽ cười nhiều hơn nữa. Và có sức khỏe tốt hơn nữa, để có thể trọn vẹn thực hiện những điều đã hứa với bản thân. Đừng lo lắng về tương lai quá đỗi...Cuộc sống này luôn đẹp tựa như mỗi sớm mai!