Có những thứ chẳng bao giờ quay trở lại, chỉ có thu Hà Nội vẫn ở đó, đẹp và kiêu sa đến nao lòng mà thôi. Giá như không có những ngày mùa thu quá đỗi bình yên ấy, có lẽ tâm hồn lữ khách không lạc trôi đến tận cùng cảm xúc mà gợi nhớ, gợi thương đến thế!

 

Chớm thu về cho mỗi sớm mai (ảnh internet)


Mùa thu Hà Nội có gì đặc biệt?, để có những thứ vẩn vơ dù chỉ đi qua một lần mà cứ khiến người ta phải nhớ mãi, dù chẳng tha thiết mà vẫn vương vấn không quên, dù có những lúc chán Hà Nội đến điên cuồng… Rồi, có đi xa đến đâu, vẫn muốn vội vã quay lại nơi ấy, càng yêu càng nhớ, càng nhớ càng khó quên. Hà Nội chẳng còn là Hà Nội nếu như thiếu mùa thu…


Chớm thu về mỗi sớm mai như khoác trên mình tấm áo lụa đào trầm mặc, những ngày nắng nhạt e ấp và dịu dàng, không quá sôi nổi gay gắt như ngày hè nắng đổ lửa, không lạnh nhạt trầm ấm như mùa đông. Trời xanh cao vời vợi, nắng mỏng như sợ tơ, từng sợi một thả xuống lòng đường, óng ánh! Thu Hà Nội dịu dàng, đón mùa cốm mới thơm mùi sữa lúa, hương sen thoang thoảng sót lại, đâu đó thấp thoáng bóng áo nâu quẩy đôi gánh chung chiêng, bên trong lấp ló những quả thị vàng mượt tựa màu cổ tích. Mùa thu Hà Nội rón rén, ngập ngừng như thế. 


Mùa thu Hà Nội có là những con đường ngập lá vàng và ngây ngất hương thơm. Nguyễn Du có hoa sữa, Trần Hưng Đạo với hai hàng sấu chạy dài gần hết phố, Phan Đình Phùng có cây hoàng lan, Ngô Quyền có mươi cây me cổ thụ, Lò Đúc có hàng sao đen... Những hàng cây đẹp lạ lùng, có gió rì rào, có hương thoang thoảng. Và nhất là về đêm, đi dạo trên phố ta có cảm giác huyền diệu bởi hương. Hoa sữa nồng nàn, ngọc lan thoảng nhẹ, cửa nhà ai mùi dạ lan ngây ngất lan xa. Thu Hà Nội như chìm vào tĩnh lặng…


Kể về Hà Nội khi chớm thu đến, thật thiếu sót khi không nói đến mưa. Mưa thu không có âm thanh như những trận mưa rào mùa hạ nhưng mưa có thể làm “nát lòng dâu biển”. Mưa trên những nóc nhà cổ, trên những hàng cây lâu năm là tác phẩm của thiên nhiên, tặng vật của vũ trụ cho mùa thu Hà Nội. Nhìn chiếc lá vàng rơi trong mưa có thể biết đã là mùa thu. Đây có lẽ cũng là một điểm nhấn của thu chăng? Trong đêm mưa, căn gác nhà ai vọng lại bài hát của Trịnh Công Sơn “ Hà Nội mùa thu, cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ, nằm kề bên nhau, phố xưa nhà cổ, mái ngói thâm nâu...”, bức tranh mùa thu Hà thành bằng âm nhạc đẹp đến mê hồn, say đắm hồn người…


Mùa thu Hà Nội có gì đặc biệt mà làm cho lữ khách say hồn, ngồi trên một chiếc ghế đá trong công viên để nắng nhẹ tí tách đùa trên tóc, đậu trên vai. Trên tàn cây, những cơn gió thu khi thì nhẹ nhàng vuốt ve vài chiếc lá vàng còn sót trên cành, khi thì lại tinh nghịch tràn xuống đường xô thảm lá vàng xào xạc. Những cụ già quấn hờ mảnh khăn len, ngồi cùng nhau hàng giờ trong một quán cà phê nhỏ ven bờ hồ nói dăm ba câu chuyện “thế thái nhân tình”, chơi đôi ba ván cờ, rít vài hơi thuốc… Thu Hà Nội, cứ bình thản và an yên như thế!

 

Thu Hà Nội thường được ví von như cô gái duyên dáng luôn rực rỡ bởi 12 mùa hoa. Và những sắc hoa thu khiến cho mùa thu Hà Nội thêm phần thi vị và độc đáo. Sen tàn cúc nở, mùa thu Hà Nội thường đến từ những gánh hàng hoa, mang sắc thu khắp phố phường. “Mùa thu của em, là vàng hoa cúc” không sai khi gọi hoa cúc là loài hoa đặc trưng của mùa thu. Mùa thu cũng là thời điểm mà hoa bách nhật, thạch thảo, hoa bươm bướm, hoa cải thi nhau khoe sắc… đẹp ngẩn ngơ chớm thu về cho mỗi sớm mai...